Ánh mặt trời lúc nàynóng bỏng như muốn thiêu cháy mặt đất và những người đi đường, cả conđường vắng tanh không một bóng người. Tô Duyệt ngồi trên chiếc ghế dàidành cho người qua đường nghỉ chân, hai tay đan vào nhau, ánh mắt vôthần đờ đẫn nhìn về phía trước.
Hình ảnh ban nãy chứng kiến cứkhông ngừng ùa về trong đầu cô, một màn nóng bỏng như cơn ác mộng bủavây lấy trái tim Tô Duyệt. Khi xưa còn nói gì mà tình cảm dành cho em sẽ không bao giờ thay đổi, nhưng hôm nay lại tan vỡ như bong bóng xàphòng, đúng là chuyện hoang đường không thể tin.
Tiếng điện thoại rung trong túi xách đã cắt ngang dòng suy tư của Tô Duyệt, nhìn số gọitới trên màn hình mà không nén được tiếng thở dài, chuyện chị Lý căn dặn hôm nay mình vẫn chưa làm xong, thế nào cũng bị chị ấy chửi cho mộttrận.
Tô Duyệt chuẩn bị tinh thần sẵn sàng chủ động thừa nhận cái sai của mình, "Alô, chị Lý, hôm nay em chưa...."
"Tiểu Duyệt, em làm rất tốt, không ngờ em có thể khiến cho anh ta có ấn tượng tốt về em như vậy, anh Từ đã cho người gọi điện tới thông báo rồi, mấyngày nữa sẽ giúp chúng ta sắp xếp buổi phỏng vấn khách mời." Lý Tuyết Lỵ ngắt lời Tô Duyệt, giọng nói cũng nhỏ nhẹ hiếm thấy.
Tô Duyệt ngẩn người không biết nên nói gì, mình còn chưa gặp được người đã hẹn, lấy đâu ra có ấn tượng tốt chứ?
Cả hai đột nhiên đều im lặng, Lý Tuyết Lỵ thử gọi, "Tiểu Duyệt, em còn nghe không?"
"Dạ, em đây."
Lý Tuyết Lỵ ở đầu bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-duoc-tinh-yeu-dich-thuc/17401/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.