Nhà họ Mạnh, phòng ăn.
Mạnh Ngộ Xuân gõ bàn, nhắc nhở Mạnh Đường: “Ăn cơm mà ngẩn người gì thế?”
Mạnh Đường hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngụy Xuyên năm nay có thể hơi bận ạ.”
“Ông cũng đâu phải ngày đầu tiên biết nó bận.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Sao tự nhiên cháu lại nói cái này?”
Mạnh Đường đặt đũa xuống, kể lại chuyện Sở Nhân vừa gọi điện cho cô.
“Ý của hai bác ấy là mọi thứ cứ theo kế hoạch, nhưng Ngụy Xuyên không có nhà, theo kế hoạch kiểu gì ạ?”
Mạnh Ngộ Xuân bật cười: “Ông còn tưởng chuyện gì, nếu là trước đây, ngày quan trọng nó không có mặt đúng là phải bị đòn, nhưng thời đại khác rồi, chỉ cần người nhà nó có thành ý, nó có mặt hay không cũng không sao.”
Mạnh Đường: “… Còn có thể như thế ạ? Không phải lúc kết hôn cũng không có mặt chứ?”
“Con bé này.” Dì Phương không nhịn được cười, “Kết hôn sao có thể không có mặt? Vậy cháu kết hôn với ai?”
“Chuyện dạm ngõ này cậu ấy không có mặt không thành vấn đề, chuyện này vốn là do người lớn trong nhà cậu ấy lo liệu, hai đứa chẳng chen vào được câu nào đâu.”
“Trước mắt Tiểu Ngụy bận rộn như vậy, tết cũng chỉ có hai ngày nghỉ, lùi sang năm sau năm sau nữa cũng thế cả thôi.”
“Tôi thấy định sớm chả có gì xấu.”
Mỗi người một câu, Mạnh Đường cứ thế bị thuyết phục.
Nhà họ Ngụy dự định đến thăm vào đúng sinh nhật Ngụy Xuyên.
Ngụy Tư Nguyên về nhà nhìn tủ quà đầy ắp liền ngẩn người.
Sở Nhân cạn lời hỏi: “Con nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220235/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.