Ngày thứ ba sau khi Ngụy Xuyên rời đi, Mạnh Đường đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể làm việc.
Thích nghi nửa tháng, cô cơ bản đã quen thân với mọi người trong viện, ai nấy đều làm tốt chức trách của mình, cùng chung một mục tiêu — để nghệ thuật điêu khắc gỗ Hoàng Dương có được một sân khấu lớn hơn.
Tám giờ rưỡi sáng, Mạnh Đường mặc bộ đồ làm việc bằng vải bông lanh trang nhã, đi vào lối đi dành cho nhân viên trong viện Nhạn Thanh.
Mùi gỗ cũ thoang thoảng nổi trôi trong không khí, yên tĩnh thanh nhã, tạo thành sự tương phản rõ rệt với thế giới ồn ào tiếng người và các loại phương tiện giao thông bên ngoài.
Phòng làm việc của Mạnh Đường ở vị trí gần cửa sổ trên tầng hai, trên xà cửa treo một tấm biển gỗ, là dòng chữ “Xưởng điêu khắc gỗ Hoàng Dương” do Mạnh Ngộ Xuân viết.
Phòng làm việc này không khép kín, là một cửa sổ trưng bày, du khách lên tầng hai có thể nhìn rõ toàn bộ quá trình làm việc của Mạnh Đường qua bức tường kính.
Đã muốn kế thừa, đương nhiên phải tuyên truyền, thay vì tự mình nói, chi bằng để du khách đến xem.
Mỗi năm cũng có không ít blogger về thủ công mỹ nghệ truyền thống đến đây check-in.
Mạnh Đường cầm cây chổi lông gà treo trên tường, quét đi bụi bặm nhỏ li ti trong khu vực làm việc, lại dùng khăn mềm lau kỹ một lượt.
Ngày nào cũng các bước như vậy, Mạnh Đường không hề thấy nhàm chán, thậm chí còn vui vẻ với nó.
Đang là kỳ nghỉ hè, hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220234/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.