Mặt trời lên cao ba sào, Mạnh Đường cuối cùng mới lơ mơ tỉnh dậy.
Ngũ tạng réo gọi, cô dùng sức đá Ngụy Xuyên một cái: “Dậy thôi.”
Ngụy Xuyên giật mình tỉnh giấc: “Sao thế?”
Vẻ mặt ngơ ngác, tóc tai bù xù, Mạnh Đường bật cười: “Em đói.”
“Ồ.” Ngụy Xuyên vẫn chưa tỉnh hẳn, nhắm mắt bước xuống giường.
Cũng không biết mấy giờ rồi, Ngụy Xuyên gọi đại đồ ăn, sau đó đi vào phòng tắm, cùng Mạnh Đường rửa mặt.
Trong gương, Mạnh Đường nhìn cổ mình mà cạn lời.
Ngụy Xuyên cười lấy lòng: “May mà trời lạnh, có thể mặc áo cổ lọ.”
“Sau này đừng có hôn lên chỗ đó.” Mạnh Đường nghiêm mặt dặn dò anh, “Bị nhìn thấy ngại lắm.”
Cô không thích xõa tóc, các môn học của khoa điêu khắc cũng không thích hợp để xõa tóc.
Mỗi dấu hôn anh m*t ra đều phải mất mấy ngày mới tan, lần đầu tiên bị Tạ Linh Âm phát hiện cô đã thấy khá xấu hổ rồi.
“Biết rồi.” Ngụy Xuyên thấy sắc mặt Mạnh Đường có vài phần giận dỗi, vội vàng xin lỗi, “Lần sau nhất định sẽ chú ý.”
Mạnh Đường nhổ bọt kem đánh răng, súc miệng rồi đi ra phòng khách.
Người giao đồ ăn vừa vặn đến nơi, Ngụy Xuyên từ sau lưng cô ló ra, chỉ vào món trứng hấp trên xe đẩy: “Ăn cái đó trước đi, lót dạ đã.”
Mạnh Đường đói đến mức chẳng còn chút sức lực nào, đi tới bưng bát trứng hấp.
Một bát xuống bụng, vậy mà cứ như chưa ăn gì.
Ngụy Xuyên vội vàng đưa đũa cho cô: “Sườn xào ô mai, món em thích ăn đấy.”
Mạnh Đường khẽ gật đầu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220223/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.