Mạnh Đường sấy tóc đến khi còn hơi ẩm, quấn khăn tắm đi vào phòng để đồ thông với phòng ngủ.
Cô liếc nhìn thời gian ở đầu giường, vẫn còn kịp.
Mặc quần áo xong rồi gọi đồ ăn, Ngụy Xuyên chắc cũng sắp về tới nơi.
Mạnh Đường kiễng chân lấy bộ đồ ngủ, vừa định thay thì trong tầm mắt bên phải bỗng xuất hiện một bóng người đè xuống.
Cô giật mình lùi lại phía sau, trái tim như đang đi tàu lượn siêu tốc.
“Cẩn thận.” Ngụy Xuyên nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo cô, “Gan nhỏ thế à?”
Mạnh Đường ôm ngực, đôi mắt vẫn còn mở to vì kinh hãi, hồi lâu sau, cô chớp mắt, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói: “Sao anh đã về rồi?”
“Tập xong là về luôn.” Ánh mắt Ngụy Xuyên rơi trên xương quai xanh và bờ vai trắng ngần của cô, giọng nói bất giác trầm xuống.
Mạnh Đường lúc này mới nhận ra, vội kéo chặt khăn tắm, giơ tay đẩy ngực anh, có chút lắp bắp: “Anh ra ngoài trước đi, em thay quần áo đã.”
Ngụy Xuyên không nhúc nhích, mắt cũng không chớp lấy một cái.
“Anh ra ngoài trước đi mà.” Mạnh Đường có chút hoảng.
Ngụy Xuyên bước tới, chặn cô trước tủ quần áo, nhỏ giọng nói: “Anh tắm xong rồi mới về.”
“…”
Đã lâu không gần gũi, cơ thể Mạnh Đường cứng đờ, cô muốn ngẩng đầu nhìn Ngụy Xuyên nhưng lại hơi ngượng ngùng.
Thân hình cao lớn của Ngụy Xuyên gần như bao trùm lấy Mạnh Đường, cô theo bản năng lại lùi về sau một bước.
“Anh còn lấn nữa.” Giọng Mạnh Đường nhẹ nhàng, lại vừa đáng yêu, “Là em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220222/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.