Ầm…Tiếng thân thể của Bất Nhân bị đánh vụt bay đi xuyên qua năm sáu thân cây.
-Tuyệt quá thành công rồi sư huynh
Từ sau một gốc cây Uyên Bích vui mừng bước ra cỗ vũ cho Long.
Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ hết nhưng không.
‘Chạy đi Uyên Bích!Chạy đi’
Tiếng tâm trí từ Long điên cuồng phát ra.
-Huynh nói gì vậy?Chúng ta thắng rồi mà!
Vẫn một bộ mặt ngây thơ cô ta vẫn chưa biết chuyện gì.Thế là mọi chuyện đã muộn.
Rất nhanh thân ảnh của Bất Nhân chạy như xuyên qua năm sáu thân cây đi tới bịp miệng Uyên Bích.
Nhìn thấy sư muội mình bị nguy hiểm Long như điên cuồng muốn phóng tới cứu nguy.Nhưng nhọ sau mà những vết thương lúc này đã phát tán.Cơn đau tận cùng địa ngục đã đến.Hắn dù có cố nhưng cũng không thể nào bước thêm một chân.
-Thằng chó!Có giỏi thì chơi tay đôi với tao!Đừng ở đó mà giở thối bỉ ổi.
Bất Nhân nghe lời sỉ nhục nhưng vẻ mặt lại phấn khích nói:
-Ai bỉ ổi?Ta sao?Khúc…Khúc…Chính các ngươi mới bỉ ổi.Chơi trò ỷ đông hiếp yếu còn có cái trò nói bằng ý nghĩ.Bởi thế nên ta làm như vầy thì có sao.
Cái lý lẽ ngang ngược của Bất Nhân làm Long khó chịu:
-Đừng có ngang ngược!Rõ ràng là ngươi gây hấn trước,ngươi còn mạnh hơn chúng ta.Chúng ta làm như thế thì có gì là bỉ ổi.
-Haiz…Ngu vẫn là ngu.Ngươi nên nhớ mạng sống của sư muội ngươi đang ở trong tay ta.Đừng có ở đó mà cải lý nếu không…Sẹt…Sư muội ngươi sẽ chết.
Ahhhhh…Tiếng hét đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/game-thu-an-danh/2316392/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.