Tối tới Uyên Bích chìm vào giấc ngủ sau một ngày mệt mỏi.Đại Thần cùng hai vị Tiên Đế thì ngồi thiền hấp thụ nguyên khí để tiếp tục giữ sự tồn tại.
Riêng chỉ có Long là còn thức.Hắn đã ngủ quá lâu rồi nên hắn không muốn làm lãng phí thêm thời gian.
“Rốt cuộc mình phải làm sao?”
Trong suy nghĩ của hắn đang rất bấp bênh.Hắn không biết mọi chuyện hắn vừa làm là đúng hay sai nhưng có vẻ như điều hắn làm đều làm người thân của hắn cách xa hắn.Nhưng dù có làm như thế nào thì khi nghĩ lại việc hắn mất đi tứ chi đều do người mà hắn có tình cảm.
Nó như một nhát dao đâm từ sau lưng vậy.Bất ngờ đau đớn khó hiểu.Đâu phải hắn lấy lý do không muốn tỉnh dậy vì bận tạo hệ thống.Mà là hắn cố lẫn tránh sự thật phũ phàng.
Ọp~~~ Tiếng bụng kêu đói réo lên.
“Hay lắm giờ thì ta lại đói bụng.Phải kiếm thứ gì đó ăn thôi”
Đừng nghĩ hắn tàn phế mà vô dụng.Trước lúc bị mất tứ chi cơ thể hắn đã bộc phát ra được một thứ sức mạnh đặc dị giúp hắn thay thế các chi đã mất.
Rất điềm tĩnh Long nhắm mắt lại cảm nhận lại thứ cảm giác lúc đó.Sự cuồng nộ,sự điên loạn một lần nữa được Long thúc đẩy chúng bộc phát nhưng hắn chỉ giữa cảm súc ở mức nhỏ nhất vì nếu hắn thật sự điên loạn thì hắn sẽ như lần đầu ăn quả mọng.Tàn phá mọi thứ trong tầm mắt.
Dần dần ngay phần vai phải hắn nhô ra một móng năng lượng màu đỏ.Dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/game-thu-an-danh/2316364/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.