Tuyết Hoa và Bạch Yên nghe xong liền lạnh nổi hết da gà. Đang nghĩ tên này bị gì vậy chứ! Rõ ràng khi sáng còn thái độ với coi ra mặt như vậy, bây giờ sao xoay nhanh 180 độ như vậy. Không, cô không tin người này. Luôn cản giác anh ta có ý định đùa giỡn với bản thân cô.
Cô thầm tự nghĩ, Triết Viễn ghét cô vì cô hỏi câu đó lúc sáng nên bây giờ anh không muốn khám bệnh cho cô. Anh còn gọi Bùi Ánh Nguyệt tới nói cho cô nghe chuyện tình cảm hai người, bảo Cố Chỉ Phàm tới làm người cản đường sợ mình gây rối cho chuyện tình của họ sao. Nhưng cô chưa từng bộc lộ rõ tình yêu của mình cho Triết Viễn nhiều tới mức như thế mà, sao anh tránh né bản thân như tránh tà vậy chứ. Đến đây, cô không khỏi chạnh lòng. Hóa ra người cô thích lại sợ tiếp xúc thân thiết với cô như vậy.
"Tôi không quan tâm. Nếu anh tiếp tục những lời thừa thãi kia, tôi không ngại sẽ nói chuyện này với Trưởng Khoa và nhờ ông ấy giải quyết đâu".
Cô nói xong liền nằm xuống, không muốn tiếp chuyện nữa vội kéo chăn lên che kín khắp người.
"Phản ứng lúc này tôi cũng đoán được. Nhưng..."
Chưa nói xong, Bạch Yên liền đứng dậy đẩy anh ra ngoài.Vừa đuổi vừa nói:
"Nãy giờ cậu ấy nhịn anh lắm rồi đấy. Sao anh phiền vậy, để chúng tôi nghỉ ngơi".
Khi đẩy Cố Chỉ Phàm vừa ra ngoài Bạch Yên liền kéo chặt cửa lại sau đó khóa chốt trong sợ anh ta giở trò lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gam-nham-noi-tuong-tu/3718685/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.