Biểu hiện mất trí, nhận nhầm mẹ ruột thành mẹ chồng của Tú làm Ngân ngỡ ngàng. Cô đứng như khúc gỗ, trơ mắt nhìn bố đẻ của Tú hấp tấp chạy đến, ôm lấy bà Bích.
Bác sĩ và y tá vội vàng đưa mẹ con Tú đi chữa trị.
Không ai để ý đến Ngân vẫn đứng ngay đơ trên hành lang, trước của phòng Tú. Chỉ đến khi một vòng tay ấm áp từ phía sau ôm lấy Ngân. Cô giật thót tim, vung tay muốn đánh người thì bên tai vang lên giọng nam trầm quen thuộc.
“Là tôi.”
Tim Ngân trở lại nhịp đập bình thường. Cô ngẩng đầu về phía sau, run giọng nói với Đức.
“Tú bị điên rồi.”
“Ừ, tôi biết.”
“Vậy… chỉ cần điên là giết người không cần đền mạng hả?”
“Em đừng lo.” Đức dắt Ngân đứng sát vào tường, để người đi lại không va vào cô. Hắn nói ra những hiểu biết về pháp luật cho cô nghe. “Kẻ phạm tội thực hiện hành vi phạm tội trong trạng thái tỉnh táo nhưng bị mắc bệnh tâm thần trước khi kết án thì pháp luật sẽ tiến hành áp dụng bắt buộc chữa bệnh. Bây giờ Tú có thật sự điên thì sau khi cô ta khỏi bệnh, cô ta vẫn phải đứng trước vành móng ngựa.”
“Anh… nói thật?”
“Tôi lừa em làm gì?”
“Thật tốt! Thật tốt!” Ngân siết chặt hai tay, nhìn về nơi Tú được đưa đi chữa trị. Tú điên thì sao, điên là có quyền giết người và sống nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật hả?
Người trưởng thành là phải chịu trách nhiệm với hành vi của bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-duyen/2611504/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.