Edit: Vô Tình
Beta: Linh
Đoàn người thuận lợi tới nơi ẩn thân mà Nghiêm Quan Ngọc nói. Nơi này là một sơn động không lớn không nhỏ, không chỉ có vị trí bí ẩn mà cửa động còn được che giấu ở phía sau đống cỏ dại, người ngoài đi vào rất khó phát hiện ra. Nếu đi vào được đến đây cũng sẽ không chú ý tới đằng sau đống cỏ dại lại có sơn động như thế này.
Tống Toàn cắm ngọn đuốc lên tường, không gian bên trong sơn động được ánh lửa soi sáng không sót chỗ nào.
Tiết Vân Chu dạo một vòng, cảm khái nói: "Nghiêm Quan Ngọc, không phải ngươi ở trên núi mấy năm chỉ để đi dạo tìm tòi linh tinh đấy chứ? Trước đây chúng ta lục soát khắp nơi cũng không biết trên núi còn có một nơi như thế này."
Nghiêm Quan Ngọc lộ vẻ mặt đắc ý: "Đây là núi của ta, còn có cái gì mà ta không biết nữa chứ?" Vừa mới dứt lời đã cảm thấy cánh tay đau nhức, nhịn không được hít sâu một hơi.
Tiết Vân Thanh nhéo thật mạnh lên cánh tay của hắn một phen, tức giận đến nỗi dựng thẳng hai hàng lông mày: "Còn không mau thả ta xuống?"
"Shh-... Xuống tay thật hung ác, uổng công ta bế ngươi cả đoạn đường." Nghiêm Quan Ngọc oán giận xong cũng thả Tiết Vân Thanh xuống xe lăn trước mặt. Ánh mắt nương theo ngọn lửa thấy được khuôn mặt Tiết Vân Thanh hơi ửng đỏ, nhịn không được lại nhìn lâu một chút. Mãi tới khi bị hắn trừng ngược trở lại mới vội vàng thu hồi ánh mắt. Lúc xoay người lại trong lồng ngực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571478/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.