Edit: Vô Tình
Beta: Linh
Thư của Nghiêm Quan Ngọc nhanh chóng được gửi đi, sau đó hắn theo Hạ Uyên và Tiết Vân Chu đi thăm mấy người Khang thị và Tiết Vân Thanh.
Những người không có năng lực tự bảo vệ mình, cả chủ và tớ đều tập trung lại ở một nơi. Khang thị và Cố thị là nữ tử nhưng đều đã trải qua sóng gió nên hiện giờ đối mặt với tình huống ngoài ý muốn này cũng chỉ lộ vẻ mặt lo lắng chứ không có thất kinh và hoảng loạn. Còn Tiết Vân Thanh thì càng không cần nói, vẻ mặt bình thường trước sau như một.
Tuy rằng Nghiêm Quan Ngọc không tích cực đóng góp công sức nhưng ở những việc khác lại cực kỳ hào phóng, nhìn lướt qua tất cả mọi người một lượt sau đó dứt khoát nói: "Tất cả đi theo ta, ở trên núi có một chỗ ẩn nấp bí mật, nhiều người thế này tuy hơi chật nhưng cũng có thể trốn được."
Tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra.
Nghiêm Quan Ngọc nhìn Tiết Vân Thanh, nhướng mày: "Xe lăn của ngươi đi lại không dễ dàng, có muốn ta cõng ngươi không?"
Mặt Tiết Vân Thanh cứng lại, lạnh giọng đáp: "Không cần."
Nghiêm Quan Ngọc chưa từ bỏ ý định, cười với Tiết Vân Thanh một chút, duỗi tay chỉ về phía mấy người đang cầm gậy gỗ đứng ở góc tường: "Ngươi tính để bọn họ nâng ngươi lên đó à? Bên ngoài trời tối đen như mực, người đứng trước đứng sau còn không thấy rõ mặt nhau, lỡ đâu làm ngươi ngã thì phải làm sao?"
Mấy gã sai vặt thường ngày nâng xe lăn cho Tiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571477/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.