Edit: Linh & Vô Tình
Tiết Vân Chu vứt quyển sách trên tay xuống, kích động kéo Hạ Uyên ra bên ngoài. Vừa mới đi đến cửa đã bị một trận gió lạnh thổi đến, trong lòng Hạ Uyên căng thẳng đẩy Tiết Vân Chu vào phòng, lấy áo khoác bọc cậu thật chặt mới cho người ra ngoài.
Mấy ngày nay rõ ràng lạnh hơn không ít, Tiết Vân Chu hết nhìn mình rồi lại nhìn anh: "Hay là anh cũng khoác thêm một cái đi."
"Anh không sao, anh có võ."
"..."
Hạ Uyên nói rất tự nhiên, Tiết Vân Chu nghe xong tức ói hộc máu, âm thầm thề đợi sinh đứa nhỏ xong nhất định phải rèn để nhanh chóng vượt qua anh hai, tuy rằng khả năng này cực kỳ nhỏ, nhưng kéo gần khoảng cách hẳn là có thể!
Hai người ra ngoài lần nữa, đi một đoạn đường dưới mái hiên, khi đi qua cổng vòm trong viện trùng hợp nhìn thấy Tiết Vân Thanh được hạ nhân đẩy tới, vội vàng dừng bước.
Tiết Vân Chu nâng tay: "Đường huynh tìm ta à?"
Tiết Vân Thanh nhìn cậu, không rõ Tiết Vân Chu nâng tay làm gì, hơn nữa không quen nhìn bộ dáng lười nhác cười xán lạn của cậu, nhịn không được ghét bỏ bĩu môi, không nóng không lạnh đáp: "Không phải ta muốn tìm ngươi, là Vương gia bảo ta về sau mỗi ngày đến chẩn mạch cho ngươi một lần. Thế nào? Các ngươi muốn ra ngoài?"
Tiết Vân Chu 'hỏ' một tiếng, quay đầu nhìn Hạ Uyên.
Hạ Uyên sờ đầu cậu: "Để hắn nhìn xem."
Tiết Vân Chu đã quen với lo lắng của Hạ Uyên, không có gì không tự nhiên cả, ngoan ngoãn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571463/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.