Hạ Uyên vốn định gọi người mang mấy con bồ câu đưa thư kia tới để anh nhìn thử, có điều nhớ đến đây là chỗ ở của Đào Tân Tri, làm chuyện gì cũng không tiện, cuối cùng quyết định ra ngoài thành một chuyến, hơn nữa Tiết Vân Chu rất tò mò với bồ câu đưa thư nên đưa cậu đi cùng.
Đại quân vẫn đóng quân ở chân núi ngoài thành như trước, từ xa nhìn lại có chút tráng lệ. Vài vị tướng lãnh trong doanh nghe nói Hạ Uyên và Tiết Vân Chu tới vội vàng ra khỏi trướng nghênh đón, vốn cho rằng bọn họ sẽ cưỡi ngựa đến, không ngờ lại nhìn thấy một chiếc xe ngựa.
Hạ Uyên xuống xe trước, sau đó vươn tay muốn dìu Tiết Vân Chu.
Tiết Vân Chu nhìn bộ dáng cẩn thận của anh đột nhiên cảm thấy hơi đau răng, theo bản năng rút tay mình về, nhếch miệng nói: "Anh hai, anh cũng quá căng thẳng rồi đi..."
Hạ Uyên nhìn cậu trầm mặc một lát, nói: "Anh sợ em ngã."
Tiết Vân Chu: "..."
Hạ Uyên thấy cậu nửa ngày bất động, không khỏi nâng mi: "Sao không xuống?"
"...Ừm." Tiết Vân Chu ngoan ngoãn rướn người để anh dìu xuống, sau đó lặng lẽ liếc anh một cái, buồn bực nói: "Không phải anh coi em là phụ nữ đấy chứ? Tuy rằng đúng là em mang thai thật, nhưng mà..."
"Không có, em đừng nghĩ nhiều." Hạ Uyên kéo cậu đi vào doanh trướng: "Nếu là thân thể của em ở hiện đại thì anh sẽ không lo lắng như vậy, nhưng cơ thể hiện giờ của em ít rèn luyện, hình như còn bị rối loạn tăng động*, anh sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571462/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.