Sáng sớm hôm sau, Tiết Vân Chu bị tiếng đập cửa đánh thức, mở mắt ra nhìn xung quanh, phát hiện bản thân thế mà lại dựa vào ghế ngủ cả đêm, sửng sốt một lát liền vui vẻ.
Vậy là thành công tránh được một kiếp rồi!! Tuy rằng chỉ là tạm thời...
Tiếng đập cửa lại vang lên: "Vương phi, ngài đã dậy chưa?"
Tiết Vân Chu xoa mặt để bản thân tỉnh táo một chút, đột nhiên phản ứng được "Vương phi" này là gọi y, liền đen mặt đứng dậy ra mở cửa.
Bên ngoài là một trong những gã sai vặt Hầu phủ sắp xếp cho y, tên là gì y cũng không nhớ.
Gã sai vặt nhìn thấy người ra mở cửa là Vương phi mới được gả vào, hơn nữa hỉ phục trên người nhăn nhúm, liền khinh thường trong lòng, nghĩ thầm: quả nhiên là con được nuôi bên ngoài, không có chút nề nếp gia giáo gì cả.
Tiết Vân Chu vừa ngủ dậy có chút tức giận, hơn nữa mệt mỏi một ngày lại phải úp mặt ngủ trên bàn, bây giờ lưng eo đều đau, thực sự là không bày ra vẻ mặt hòa nhã được, cau mày lạnh nhạt nói: "Có chuyện gì?"
Gã sai vặt tươi cười: "Bữa sáng đã chuẩn bị tốt, tiểu nhân tới hỏi Vương phi khi nào rửa mặt dùng bữa."
"Vậy sao, ngươi bưng vào đây đi."
"Dạ, tiểu nhân đi ngay."
Không lâu sau mấy gã sai vặt nối đuôi nhau đi vào, Tiết Vân Chu để bọn họ hầu hạ rửa mặt thay quần áo sạch sẽ, ngồi xuống bàn ăn điểm tâm.
Ăn no uống say mới nhớ tới việc hỏi thăm phu quân: "Vương gia đâu?"
Một gã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571426/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.