Ăn xong nồi lẩu, Thẩm Dứu cùng Khổng Quân không hề quan tâm hình tượng nằm xoài trên ghế, Tiểu Niễn Tử cùng mấy đứa nhóc dọn dẹp tàn cục. Thẩm Dứu có chút chột dạ, y cảm thấy bản thân đang bóc lột sức lao động trẻ em, y liền đưa một ánh mắt qua Khổng Quân liền bò dậy làm việc.
Thẩm Dứu lúc này mới vừa lòng. Bối phận cao thật tốt.
Nhưng mà bối phận cao cũng phải có phong thái của người có bối phận cao. Chờ Khổng Quân thu dọn xong, Thẩm Dứu liền rút ra một chồng bản thảo đưa cho anh: "Chờ sau khi tửu lầu khai trương có lẽ ta sẽ không có thời gian đến quán trà kể chuyện. Cái này ngươi cầm về xem cho kỹ, lại vận dụng thêm kỹ năng mà ta đã dạy, chắc chắn sẽ được hoan nghênh."
Khổng Quân cầm bản thảo trong tay, đôi mắt trừng lớn, kinh ngạc nói không nên lời.
Câu chuyện này mà kể tốt đâu chỉ được hoan nghênh? Nói thật dù là ai kể cũng sẽ nhận được rất nhiều sự chú ý, là cái kiểu đi đâu ai cũng biết! Bọn họ chỉ là môn phái mới lập, kể đi kể lại cũng chỉ có vài vở kịch, có lúc còn phải chia một câu chuyện ra hai đến ba đoạn để kể, dù sao không phải có những người ngày nào cũng đến nghe kể chuyện.
Đương nhiên, như thế sẽ không kiếm được bao nhiêu tiền, thậm chí còn không có quán trà nào mời họ biểu diễn.
Mà lúc trước Khổng Quân dựa vào bản thân tự mở môn phái, là vì anh biết chữ, có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-huynh-truong-cua-tra-cong/2728487/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.