Trong thôn họ có hai chiếc xe bò, mỗi ngày cố định đưa người dân lên thành. Thẩm Dứu cùng mọi người ra cửa thôn đợi xe. Sau khi giao cho người đánh xe hai hào thì leo lên xe.
Đây là lần đầu y ngồi xe bò, rất thú vị.
Đợi ba mươi phút xe bò nhỏ đã đầy người, lão bá đánh xe vung roi lên không trung điều khiển "người bạn già" tiến lên.
Trên xe đều là người một thôn, mọi người bắt đầu nói chuyện nhà này nhà kia, rất nhanh đã quay đến Thẩm Dứu: "Hai tên tiểu tử nhà ta dạo này cứ chạy qua nhà Tiểu Dứu ăn chực, khi về còn nằng nặc đòi ta đi hỏi Tiểu Dứu cách làm."
Một đại thẩm khác cũng cười: "Dứu ca nhi không sợ nguy hiểm giúp Tiểu Hoa nhà ta vớt chiếc lông gà mà nó thích, làm nó về vẫn còn sợ tới khóc nói sau này nhất định phải gả cho ca ca."
Thẩm Dứu: "..." Đều là nhiệm vụ hệ thống bắt y làm, xin mọi người đừng nói nữa, mất mặt quá!
"Dứu ca nhi từ nhỏ tính tình đã lương thiện." Đại thẩm nhà Tiểu Hoa vừa nói vừa cười: "Chính là do y quá tốt nên mới cố chấp cứu người về nhà, như vậy danh tiếng truyền đi sẽ không dễ nghe."
Lời này đã làm khơi lên chủ đề mà các mẹ các dì thích nhất: chuyện hôn nhân đại sự của người khác. Mồm năm miệng mười nói: "Đúng đó, đúng đó. Ảnh hưởng tới chuyện chung nhân đại sự thì làm sao bây giờ?"
"Dứu ca nhi, ngươi cũng già đầu rồi, chuyện hôn nhân không thể không để bụng!"
Thẩm Dứu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-huynh-truong-cua-tra-cong/268245/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.