Thẩm Dứu đã chuẩn bị tinh thần bị tra công quỵt, vậy nhưng hắn lại giữ lời. Lúc y nói muốn một ngàn lượng mặt hắn còn qua loa lấy lệ. Giờ đây mắt y tràn ngập niềm vui sướng: "Đã nói là tạ lễ một ngàn lượng, thế mà lại dư ra hai mấy lượng, ta mà nhận thì quá không biết xấu hổ rồi."
Y đã biết giá cả của thế giới này, hai bảy lượng đối với một gia đình của nông thôn thì là một khoản không nhỏ! Đủ cho mấy năm chi tiêu lận đó!
Tôn sư gia cong râu cười lên giống như một con cáo già: "Đây đều là tâm ý của Lâm tiểu công tử, ngươi nhận đi."
Khi đón Lâm Cảnh Mân, vị Tôn sư gia này cùng huyện lệnh đều ở đây đón người. Đều nói kẻ trong cuộc u mê, người ngoài cuộc thì tỉnh táo, tuy rằng lúc Lâm Cảnh Mân đi thì tức muốn hộc máu nhưng Tôn sư gia lại nhìn ra được: trong lòng tiểu công tử phủ Chiêu Thành Hầu nhớ thương vị ca nhi này!
Nếu trong lòng không nhớ thương y thì tại sao đã qua hai ngày rồi mới đưa tiền cho y? Tôn sư gia nhìn viện nhỏ tồi tàn của Thấm Dứu lại nhìn khuôn mặt khinh diễm lòng người của y thì âm thầm nghĩ: không ngờ nơi tồi tàn này lại chứa báu vật. Nói không chừng hai người đều lưỡng tình tương duyệt, một thời gian nữa thể nào cũng được Hầu phủ đón đi.
Thẩm Dứu vui mừng nhận lấy tiền, trong lòng cảm khái Hầu phủ quả nhiên hào phóng, hai mấy lượng bạc cũng không để vào mắt! Y lại lấy mười lượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-huynh-truong-cua-tra-cong/268244/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.