Lâm Cảnh Mân là một tên công tử há mồm có cơm đưa tới, căn bản không biết đi mua đồ ăn cần phải tự đem giỏ. Lúc trả tiền hắn cùng người bán thịt mắt to trừng mắt nhỏ.
Người bán thịt có chút do dự định đem giỏ nhà mình cho hắn mượn nhưng lại sợ về vợ mắng. Vì thế người bán thịt liền xiên một lỗ trên miếng thịt dê lấy rơm rạ xâu vào đưa cho hắn xách về.
Nhưng mà khối thịt này nặng quá chưa đi được lâu đã đứt dây --Lâm Cảnh Mân theo bản năng đỡ lấy đi tiếp.
Vì thế....
" Aaaaa ngươi mau đem nó đi ra!!! Ghê quá!"
Tâm tình ngắm dung nhan của bản thân bị phá nát, cạn lời cầm cái bồn gỗ đỡ lấy miếng thịt:" Sao ngươi mua miếng to vậy.....AAA? Ngươi muốn làm gì?" Cậu kéo cổ áo Lâm Cảnh Mân.
" Rửa tay chứ còn làm gì?" Lâm Cảnh Mân trả lời hợp tình hợp lí, hắn hiện tại cảm thấy cả người toàn là mùi thịt tanh hôi, trên tay thì dính dớp đến khó chịu vì thế duỗi tay tới lu nước.
Thẩm Dứu bắt lấy cổ tay hắn:" Ngươi định cứ vậy mà cho vào? Như thế thì cả lu nước sẽ không dùng được nữa, thế thì hôm nay chúng ta dùng cái gì?"
Lâm Cảnh Mân nhìn y, mấy vấn đề này quý nhân như hắn cần suy xét sao?
" Ngồi xổm xuống, vươn tay ra đây." Thẩm Dứu lấy gáo múc nước chỉ huy Lâm Cảnh Mân rửa tay:" Ngươi định để tay như vậy mà ăn cơm?"
Lâm Cảnh Mân ngửi ngửi, mùi thịt khô xào nấm hương bay bay trong không khí làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-huynh-truong-cua-tra-cong/268237/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.