Thẩm Dứu giương mắt đánh giá thiếu niên trước mặt. Người này ước chừng 17-18 tuổi, tướng mạo anh tuấn, quần áo là lượt khác biệt hoàn toàn với khung cảnh nghèo nàn nơi thôn dã.
Nếu bản thân y là Thẩm tiểu thị thì đoán không sai tên này chính là công chính --- Chiêu Thành Hầu thế tử Lâm Cảnh Mân. Trong nguyên tác miêu tả hắn mày kiếm mắt sáng, dung mạo tuấn mỹ vô song, đám khuê tú thế gia một người lại một người yêu thầm hắn..... Đây không phải lời nói dối. Thẩm Dứu lăn lộn trong giới giải trí đã gặp qua bao nhiêu việc bao nhiêu người, lúc mới tỉnh y cũng thấy người này đẹp trai, đồng nghiệp của y phải gom mười người lại may ra so được với thiếu niên. Lúc này nhìn gần mới thấy thiếu niên thật sự rất giống với nguyên tác miêu tả.
Nói ngắn lại: không hổ là vai chính!!!
Chỉ là đẹp trai nhưng cái nết......
" Hôm nay trong thôn có bán thịt dê, ngươi mau đi mua thịt dê về hầm ăn đi " Lâm Cảnh Mân vênh mặt hất hàm sai khiến. Ở cái thôn này bảy tám ngày, hôm nào cũng cơm canh đạm bạc hắn nào đã nếm qua tí thịt thà nào, từ nhỏ đã đồ dâng tận tay cơm dâng tận mặt, tiểu thiếu gia như hắn không chịu được! Rốt cuộc cũng bán thịt, hắn thèm sắp chết rồi.
Thẩm Dứu nhớ tới thân phận Thẩm tiểu thị của mình thì không muốn để ý tới hắn, trợn mắt nói dối:" Ta có chút không thoải mái, không ra ngoài được." Y giờ chỉ muốn yên tĩnh nghiên cứu hệ thống kia.
Lâm Cảnh Mân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-huynh-truong-cua-tra-cong/268236/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.