Mặc dù sinh mổ ít đau hơn sinh thường trong lúc sinh, nhưng cái đau là sau khi mổ mới thấy.
Sản phụ nằm chung phòng với Tô Hạ buổi chiều là có thể bế con đi lại rồi, Tô Hạ chỉ có thể hâm mộ nhìn, yên lặng chịu được cơn đau sau khi hết thuốc tê.
Làm mẹ quả thật không dễ dàng.
Nhưng hiện tại bầu không khí ở đây cũng không tốt lắm, bởi vì…ba mẹ Kiều Việt tới.
Ba Kiều từ bắc cực trở về, làn da rám nắng màu đồng, nhìn không giống một ông lão mấy chục tuổi mà giống một người đàn ông đang ở tuổi tráng niên. Tô Hạ vừa nói chuyện vừa trộm quan sát Kiều Việt, cả ngũ quan lẫn khí chất, thật đúng là rất giống.
Sau mấy phút chào hỏi ngắn ngủi, ai cũng ngượng ngùng, Tô Hạ cuối cùng không thể không để Kiều Việt bế con ra. Mẹ Kiều nãy giờ không nói gì, Tô Hạ dùng mắt ra hiệu cho Kiều Việt.
Anh ôm bé em an tĩnh nói: “Mẹ.”
Mẹ Kiều: “Mẹ không thích bế trẻ con.”
Không khí ngưng trọng. Ba Kiều trầm mặt lạnh lùng nói: “Không ai cần bà bế.”
Sau đó tự ông ôm lấy bé chị, cười như một đứa trẻ: “Bảo bảo, ông là ông nội của con đây.”
Không khí hoà hợp một chút, nhưng đáy lòng Tô Hạ vẫn có chút khó chịu. Cô đem bé em ôm vào trong ngực, nghĩ thầm bảo bối ngoan, bà nội không bế vẫn còn nhiều người muốn bế con nha.
Hôm nay tin tức cô sinh con truyền đi, đồng nghiệp của Kiều Việt lẫn bạn bè của cô, cùng với họ hàng đều đến thăm.
Người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/646029/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.