Sắp sinh rồi.
Thẩm Tố Mai vừa đau lòng vừa sốt ruột, sao lại là lúc này?
Tô Hạ ôm bụng kêu đau, đừng nói là đi, ngay cả muốn đứng vững còn khó.
“Hạ Hạ, con ráng nhịn một chút, mẹ đi gọi người.” Mẹ Tô đỡ Tô Hạ ngồi xuống, Tô Hạ mới vừa ngồi xuống liền a một tiếng, ôm cái bụng to sắc mặt trắng bệch.
“Dì đừng gấp, để tụi con đi tìm người giúp.”
Có mấy bạn nhỏ đeo khăn quàng đỏ cảm giác được có điều không đúng, chạy vội vàng chạy tới toà nhà bệnh viện, vừa chạy vừa kêu: “Bác sĩ cứu mạng, cứu mạng — có chị gái bị đau bụng muốn chết!!!”
Mẹ Tô ở phía sau gào thét điên cuồng: “Không phải cứu mạng, mà là sắp sinh rồi. Mạng nào.”
Vừa lúc có một dì đang đưa con trai chân yếu ra ngoài tản bộ, vội vã bế con trai lên cho ngồi xuống ven đường: “Nhanh lại đây, có xe lăn.”
“Sao có thể không biết xấu hổ như vậy…”
“Không sao, bà đẻ tương đối khẩn cấp, tôi chờ hộ lý đem xe lăn khác tới cũng được.”
Tô Hạ nhịn đau nói cảm ơn, ngồi lên liền cảm giác mình như một quả bóng khổng lồ, Thẩm Tố Mai vội vàng đẩy cô đi.
Tô gia từ trên xuống dưới như muốn nổ tung, gọi cho Kiều Việt vô số lần nhưng không có ai nghe máy, có người vội vàng đi tìm anh, mới phát hiện Kiều Việt đang ở trong phòng phẫu thuật.
Trong phòng bệnh bận rộn, y tá đưa Tô Hạ nằm lên giường, ba Tô sau lưng mang theo một balo đồ đi đẻ đuổi tới: “Tã lót có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/646028/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.