Bánh xe nghiền qua con đường lầy, Tô Hạ bị xóc nảy, tay chân luống cuống.
Nói thật, một nhà Joyce cộng thêm mình cũng đã 7 người, xe ngựa thực sự quá nặng rồi. Cô ngồi trên xe mà lòng lo lắng, không biết có bị đuổi xuống giữa đường hay không, hận mình không thể biến ngay thành con bạch tuộc bám chặt vào xe.
Ham muốn sinh tồn thực sự mâu thuẫn.
Cũng may người kia cả quãng đường đều không nói gì thêm, cô nhẹ nhàng thở ra. Joyce ngồi bên cạnh cũng cực kỳ cảm kích, đối phương cũng thường quay lại nhìn một cái, ngại ngùng cười.
Thì ra được mời lên xe không phải vì các cô trông đáng thương, mà là vì nhan sắc của Joyce. Tâm tình cuối cùng cũng được an tĩnh trở lại.
Bộ đội dời đi càng lúc càng đông.
Tốc độ của mọi người không nhanh không chậm, thậm chí còn có người vừa đi vừa cười, cảm giác bây giờ không phải đi sơ tán mà là đi nghỉ hè.
Mãi đến khi cầm cây đuốc chạy đến, đánh vỡ ảo tưởng về "khu vực an toàn" của bọn họ.
Hammad thúc ngựa chạy trên đường, dưới ánh đuốc có thể nhìn thấy khuôn mặt khẩn trương của anh ta. Anh ta hét lên: "Đi thôi, đi thôi, chỗ này không an toàn, mọi người mau rời khỏi."
Dường như có giọt nước mưa rơi vào không trung, cả thôn bùng nổ.
Tô Hạ thấy anh ta chạy sang phía này, đứng trên xe ngựa không ngừng vẫy: "Này - !!!"
"Tô" Anh ta chạy đầu đầy mồ hôi, lúc nhìn thấy các cô mới thở hắt ra: "Mọi người đều ở đây, thật tốt quá."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/646011/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.