Chắc sắp đến nơi rồi.
Bay ba tiếng, ước chừng còn nữa tiếng nữa là tới Khartoum, Kiều Việt lúc này đứng dậy đi lấy chìa khóa xe.
Tay nắm ở cửa còn có chút do dự, chiếu đèn pin qua, qua khe hở có thể thấy đồ vật trên bàn sắp xếp gọn gàng.
Dường như nhớ lại dưới ánh nắng tươi sáng buổi sáng sớm, người nào đó ngồi đây như cô học trò nhỏ ngoan ngoãn, tay múa bút thành văn, sau đó ngẩng đầu mỉm cười với anh, bên má lộ ra lúm đồng tiền đáng yêu.
"A."
Trong bóng tối vang lên tiếng cười khẽ, ngắn ngủi kết thúc. Kiều Việt kéo ngăn kéo, không tìm thấy chìa khóa xe.
"Này," Lev đứng tựa vào cửa, quơ quơ vật trong tay: "Tôi cầm rồi, đi thôi."
Xem ra đã sớm chuẩn bị.
"Cậu thấy có kỳ lạ không, rõ ràng chỉ thiếu đi hai người phụ nữ thôi, vậy mà lại có cảm giác xung quanh buồn tẻ hẳn...Cậu lái hay là tôi lái?"
Ông ta ném chìa khóa qua đây, Kiều Việt giơ tay bắt lấy, nhưng sau đó trả lại: "Ông lái đi."
Tâm tình anh không tốt, anh sợ mình không thể khống chế tốc độ được.
Mà con xe Jeep không thể nào cũ hơn này là phương tiện đi lại duy nhất của bọn họ, chạy 80 cây số/giờ là đã rung lắc không ngừng, nếu tốc độ hơn 100 tuyệt đối có khả năng tan tành.
Lev mở cửa xe: "Lần trước bắt được tín hiệu ở chỗ nào?"
"Phía đông thôn."
Sau khi lên xe Kiều Việt không nói tiếng nào, nhìn xa xăm ngoài cửa sổ, có phần xuất thần.
"Không nỡ?"
Anh cười khẽ, hơi ngả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/646010/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.