Con đê xám xịt ẩn hiện trong màn mưa, vài người đứng ở phía trên, bao cát phòng lụt trông có vẻ rời rạc, không chắc chắn.
Kiều Việt đánh lái sang phía bên kia, mấy người chuẩn bị rời đi đều phẩy tay ra hiệu với anh.
Cầu gãy rồi không qua được, mau trở về đi."
Bọn họ nghĩ anh không biết, có thiện ý nhắc nhở.
Cửa kính xe hạ xuống, người đàn ông ngồi ở ghế lại phụ hét lên: "Lại đây giúp một tay."
Chỉ có vài giây thôi, mưa đã táp ướt mặt.
Nước sông chảy rất mạnh, đục ngầu. Kiều Việt giúp bọn họ khiêng bao cát lên, lúc này cả người ướt đẫm, lấy tay lau nước trên mặt, tầm nhìn mới trở nên rõ hơn.
Mực nước có chút khác lạ, anh nhíu mày cẩn thận quan sát một vòng, phát hiện trước hai ngày có thể nhìn thấy thủy sinh vật bám trên bờ đê, toàn bộ đều bị chìm trong nước sông, chỉ còn chừa lại một ít ngọn vô lực chống lại dòng nước hung bạo.
"Đó là lịch sử mực nước à?" Trên đê có một dấu gạch ngang màu đỏ.
Hơn một tháng ở chung, tiếng địa phương anh cũng có biết một chút. Người bên cạnh gật đầu: "Từ năm trước."
Có điểm không ổn.
Anh đứng trên bờ đê, nhìn về phía thôn xóm đang chìm trong màn mưa, và cả vùng đồng bằng sau lưng đó nữa.
Địa thế khá thấp.
Mùa lũ thường lột sạch bùn đất, mà nơi này địa thế bằng phẳng, không thể cuốn hết bùn đi, vẫn còn lắng đọng lại. Đất phù sa bồi đắp cây nông nghiệp, cũng bồi đắp một chút cho đê sông, ngược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/646004/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.