"Đây là thuốc diệt ký sinh trùng, người lớn với trẻ con màu sắc không giống nhau.
"Không khác biệt lắm."
Sắc trời dần tối, thời tiết vô cùng oi bức. Đi tới hộ cuối cùng, Lev nhìn trời: "Quay về thôi."
Gió thổi rất mạnh, cuồng phong dữ dội, cát bụi nổi lên cuồn cuộn, thổi vào người có chút đau rát.
Kiều Việt cất hòm thuốc đi, phát thuộc tiệt trùng cho mỗi người một viên, đến lúc phải đi lại có một đứa bé chạy đến ôm chân anh.
Đứa bé mới hơn một tuổi, bước đi chập chững, trên đầu toàn là tóc xoăn. Đôi mắt to ngập nước của nó trông vừa tò mò vừa vui mừng, khóe miệng kéo căng, miệng vẫn còn chảy dãi, không ngừng cọ vào quần của Kiều Việt.
"Papa, papa."
Đứa bé trai vẫn ôm chân anh không cho đi, thuận thế lắc lắc thân hình mập mạp, có ý muốn bò lên.
Nhận nhầm người rồi.
Cha mẹ của đứa bé đứng ở cửa, cổ vũ nó tương tác với Kiều Việt.
Ai mà lại không thích trẻ con? Tươi cười, hồn nhiên giống như thiên sứ. Đứa bé cao chưa tới đầu gối của anh, thật nhỏ.
Kiều Việt cúi người bế nó lên, cảm giác được thân hình mềm mại, ấm áp.
Đứa bé cười khanh khách, ở trong lòng Kiều Việt xoay tới xoay lui, vung tay vung chân vui sướng, còn cười ha ha.
Thật đáng yêu.
Anh bế đứa bé cao hơn một chút, thấy vậy nó càng phấn khích, lại chảy nước miếng, bị gió thổi bay đi.
"Hahaha, papa papa."
Vui đến nỗi cứ gọi anh là Papa.
Trong nháy mắt đó, anh thất thần.
Đứa bé thấy anh không nâng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/646003/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.