Tô Hạ theo bản năng ấn ấn bả vai, tuy rằng động tác rất nhanh, nhưng vẫn không tránh khỏi ánh mắt của Kiều Việt.
"Đi theo anh."
Cánh tay nóng lên, Kiều Việt không giải thích gì thêm, kéo Tô Hạ đi ra phía sau lều chữa bệnh, đi thẳng đến phòng nghỉ của bác sĩ.
Thấy trong phòng nghỉ có một người ngồi, đồng chí Tô Hạ bị thiếu mấy dây thần kinh cảm thấy hành vi tay trong tay của mình và bác sĩ Kiều rất giống hành vi yêu đương vụиɠ ŧяộʍ nơi công sở, sợ bị bắt gặp, dùng sức đẩy tay anh ra.
Sắc mặt Kiều Việt không đổi, nhìn cô chằm chằm.
Tô hạ nhiệt tình chào hỏi người kia: "He..."
"...llo" còn chưa nói ra khỏi miệng, đã bị người nào đó kéo một mạch vào phòng chứa thuốc.
Ngay sau đó anh đá chân đóng cửa lại, khoảnh khắc đó, ánh sáng trong phòng đột ngột giảm xuống.
Trong không gian chật hẹp chứa đầy đồ, trên kệ cao cao còn nhồi nhét không ít. Cô đứng phía dưới sợ hết hồn hết vía, chỉ sợ cái rương để giấy trên kia rơi xuống đè mình bẹp mất.
Bên trong thật oi bức, ẩm ướt như rừng mưa nhiệt đới, còn có mùi thuốc chống ẩm và thuốc chống phân hủy.
Lúc cô còn đang suy nghĩ xem trong này còn có mùi gì, lại cảm giác được tay Kiều Việt ở chỗ cổ áo mình: "Để anh xem."
Tô Hạ hoảng sợ, đánh vào cánh tay anh: "Ban ngày ban mặt anh muốn làm gì?"
Bác sĩ Kiều lần thứ hai bị gạt tay ra, kiên nhẫn đã bị Tô Hạ thử thách đến cực hạn,
An cực kỳ đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645987/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.