Như vậy xem như là hứa hẹn rồi?
Mãi mãi không rời...hai ngày nữa anh đi châu Phi rồi, mất mặt quá.
Tô Hạ nín khóc mỉm cười: "Anh ở nước ngoài rong chơi, em ở trong nước ngoan ngoãn chăm sóc nhà cửa, vợ tốt như vậy chắc chắn anh không bỏ được rồi."
Kiều Việt xoa nhẹ tóc cô, khóe miệng nhếch lên nụ cười thật đẹp: "Ừ."
Vốn là chuyện rất quan trọng, thế như chỉ nói mất hai ba câu.
Bước đầu tiên vợ chồng ở chung là làm gì?
Dám chắc là chung giường chung gối.
Tô Hạ ngồi trên giường thật lâu, cuối cùng đem cái chăn của mình bỏ lên sô pha.
Lúc đến chỗ của Kiều Việt mới ý thức được người này quả là đàn ông đích thực, thắt lưng mới vừa thả lỏng lại bắt đầu căng cứng.
Anh tắt đèn, phát hiện người bên cạnh căng cứng như dây cung, cảm thấy buồn cười: "Không cần khẩn trương vậy đâu."
Tô Hạ xoay người, lăn đến bên người anh ngửa đầu cười nói: "Thật ra em cũng cảm thấy, chúng ta cứ từ từ tới, được không? Trước phải bổ sung hẹn hò đã."
"Được."
Đây giống như là âm thanh hay nhất thế gian, chính là tiếng nói "Được" trầm thấp kia của anh.
Tô Hạ cảm thấy mỹ mãn, thở hắt ra một hơi, đầu hơi ghé sát vào ngực anh. Anh điều chỉnh vị trí của mình, thử đưa tay ra.
Cô gái nhỏ gối đầu lên, tuy rằng tư thế này không thoải mái lắm, nhưng cả người lại cảm thấy chưa bao giờ an tâm như vậy.
Tô Hạ vừa nhắm mắt vừa nghe tiếng tuyết rơi bên ngoài, lại không nhịn được để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645972/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.