Đèn trong phòng không cách nào sáng được, trong không khí mờ nhạt chỉ nghe tiếng hơi thở.
Hô hấp của nhau gần trong gang tấc, Tô Hạ không dám nhìn vào mắt Kiều Việt, ánh mắt vẫn ghim ở ngực anh, càng do dự, mặt càng đỏ.
Da anh trông giống như được phủ một lớp mật, tuy rằng đen hơn ngày xưa một chút, nhưng màu da này dường như có sức hấp dẫn chí mạng. Tô Hạ thậm chí còn liên tưởng vóc người anh sau khi cởϊ áσ, liền che mặt, cảm giác lỗ tai cũng nóng bừng.
Cô vô thức liếm môi, đầu lưỡi màu hồng nhạt đảo qua làn môi hình cánh hoa, lưu lại dấu vết kiều diễm.
Ánh mắt Kiều Việt lại thâm trầm thêm vài phần, đưa tay phủ lên bàn tay cô.
Dưới lòng bàn tay mềm mại tinh tế, nhẹ nhàng kết hợp lại liền nóng như vỉ hấp, trong án mắt kia cũng như có dòng điện, không chỉ mình Tô Hạ, mà ngay cả Kiều Việt cũng cảm thấy không được tự nhiên.
"Xuống tay mạnh quá."
Trên đỉnh đầu ghi rõ hai chữ xấu hổ, Tô Hạ cũng không tìm được gì để nói.
"Hết cách rồi." Kiều Việt kéo giãn cánh tay, xác định không có vấn đề gì. Chỉ là sau khi bị va chạm có để lại vết bầm, mơ hồ có dấu hiệu rướm máu.
Kiều Việt thuận tiện xử lý xong thì kéo áo lại, Tô Hạ tiếc nuối đưa cho anh chén mật ong.
Chất lỏng màu hổ phách trong chén tỏa ra mùi hương ngọt ngào, Kiều Việt không thích uống đồ ngọt, nhưng cảm giác say ngày càng mãnh liệt, mật ong ngọt quả thật có thể giảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645971/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.