Không có hộp nhung, chỉ một chiếc nhẫn tinh xảo.
Sầm Tô không trả lời, nắm trong lòng bàn tay.
Cô mượn cớ nâng ly đáp lại, nói: “Đã tặng rồi thì không được hối hận.”
“Hối hận thì không.” Thương Quân thấp giọng nói: “Anh quyết định tặng nó ngay cả sau khi chia tay, vì anh muốn dốc hết tất cả những lần thiên vị đầu tiên của mình dành cho em. Nhưng em phải suy nghĩ kỹ trước khi nhận, đây là nhẫn đôi.”
Anh nhìn vào đáy mắt cô: “Nếu như nhận rồi, sau này phải kết hôn với anh. Đến lúc đó mà muốn chia tay thì thật sự không thể chia được nữa đâu.”
Nói xong, anh lại hạ miệng ly xuống, khẽ chạm vào ly rượu của cô.
Âm thanh va chạm nhẹ nhàng, trong trẻo của hai chiếc ly đế cao, hòa cùng nhịp tim đập dữ dội của cô lúc này.
Thương Quân thu hồi ánh mắt khỏi khuôn mặt cô, nhấp một ngụm rượu mang tính tượng trưng, vẻ mặt vẫn thản nhiên.
Cũng không thể nào cứ nâng ly mãi, anh đặt chiếc ly đế cao xuống, hơi nghiêng vai về phía cô, hạ giọng nói: “Em không phải là người keo kiệt, đến cả tiền mừng cưới cũng không nỡ bỏ ra sao? Kết hôn với anh em không những không cần phải bỏ ra, mà tất cả tiền mừng trong đám cưới đều thuộc về em.”
“…..”
Sầm Tô cười: “Trước khi nhận nhẫn em hỏi trước một câu, tiền tiệc rượu và tiền rượu đến lúc đó có bị trừ vào tiền mừng không?”
“…..”
Thương Quân đột nhiên bật cười.
Mỗi lần nói chuyện, anh vĩnh viễn không thể đoán được trọng tâm câu tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295968/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.