Tại hội trường, Sầm Tô gặp lại đồng nghiệp cũ, và cả sếp cũ Thương Uẩn.
Trong những dịp như thế này không cần phải tránh mặt, cô chủ động bước tới chào hỏi.
“Sếp Thương, lâu rồi không gặp.”
Thương Uẩn cười, đứng dậy bắt tay cô: “Đúng là lâu rồi.”
Bên cạnh có ghế trống, anh ta khẽ hất cằm: “Ngồi đi.”
Sầm Tô không khách sáo, ngồi xuống nói chuyện phiếm với anh ta.
Sự thân thiết của bọn họ trong mắt người ngoài chẳng qua chỉ là làm cho có hình thức.
Dù sao cũng chẳng có ông chủ nào thật sự có thể rộng lượng đến mức không để bụng chuyện nhân tài đắc lực của mình nhảy sang công ty đối thủ cạnh tranh.
Hồi đó lúc Sầm Tô kiên quyết xin từ chức, trong giới đã lan truyền tin đồn rằng Ngu Duệ dùng mức giá trên trời để “đào” cô.
Quả nhiên không sai.
Nghe nói Ngu Duệ đã trao 6 triệu cổ phiếu thưởng, điều kiện sở hữu cũng không hề hà khắc.
Mức lương trên trời như vậy được coi là mức trần cho người làm công ăn lương trong ngành y tế.
Nhưng mọi người cũng hiểu rằng, nội bộ Tân Duệ đấu đá nhau gay gắt, chức Phó tổng giám đốc điều hành “nhảy dù” xuống cũng chẳng dễ dàng gì.
Triệu Tuân cũng có suy nghĩ giống với những đồng nghiệp trong ngành đang có mặt tại đây, cho rằng Sầm Tô và Thương Uẩn chỉ là đang duy trì hòa khí ngoài bề mặt.
Giống như anh ta và Ngu Duệ, mặc dù như nước với lửa nhưng trước mặt mọi người chẳng phải vẫn vui vẻ nói cười, thậm chí hôm nay tham gia hội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295967/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.