Sầm Tô đâu thể ngờ được đột nhiên anh lại thẳng thắn như vậy.
Cô ngây người không biết trả lời như nào.
Thương Quân cố ý dừng lại nửa giây, sau đó nói: “Em cứ dùng hết những chiêu chia tay mà em có thể dùng đi, anh muốn xem thử có phải em có vô số chiêu trò chọc tức người khác còn hơn cả Thương Uẩn hay không.”
Sầm Tô bật cười, đặt cốc xuống, nghiêng người qua hôn cắn môi anh.
Thương Quân bế cô đặt lên đùi mình.
Sầm Tô suy nghĩ một lúc lâu, mãi không nghĩ ra làm quá lên thế nào.
Căn bản không biết làm.
Trong tình yêu, cô giỏi nhất là dỗ bạn trai vui.
Thậm chí cô không cần đối phương dỗ mình.
Cô nghiêm túc suy nghĩ, hẹn hò nhiều như vậy nhưng cô chưa cãi nhau với bất kỳ ai.
Một lần cũng không có.
Những chuyện như giận dỗi, cãi vã, chiến tranh lạnh chưa bao giờ xảy ra với cô.
Nếu thật sự phải đấu trí đấu sức với Thương Quân trong mối tình này, người chịu thiệt sẽ là cô.
Thương Quân nhìn thấy được sự thay đổi biểu cảm trong mấy chục giây ngắn ngủi của cô: “Không phải nói nhớ anh sao? Ngồi trong lòng anh sao vẫn thở ngắn than dài vậy?”
Sầm Tô bật cười, cắn môi anh lần nữa.
Đây có lẽ là cách “làm quá lên” mà cô có thể nghĩ ra.
Nhưng nhớ anh cũng là thật.
Vậy nên cắn rồi nụ hôn cũng trở nên dịu dàng hơn.
Thương Quân hôn đáp lại cô: “Không phải em đặc biệt mang bữa sáng đến cho anh sao, còn cho anh ăn không đây? Nhớ anh thì tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295953/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.