Chưa nghĩ ra phải trả lời thế nào, điện thoại vẫn đang trong cuộc gọi.
“Xoạt – xoạt –”
Sầm Tô lật sách.
Cô nói: “Em mất rất lâu mới nghĩ ra món quà này đấy.”
Thương Quân: “Làm khó em rồi. Thật biết cách chọn quà.”
Sầm Tô lại bật cười: “Em biết anh sẽ thích, bởi vì là em tặng.”
Thương Quân: “Biết mà vẫn hỏi.”
Anh xách chiếc túi đó lên lầu, vừa rồi đã mở ra xem, mỗi chiếc là một màu khác nhau.
Nhưng cũng may đều là những màu anh có thể chấp nhận được.
Hôm đó cô nói muốn tặng quà cho anh, không phải anh chưa từng nghĩ cô sẽ tặng gì.
Khuy măng sét, cà vạt, áo sơ mi, những món quà này đều không quá đắt, cô có khả năng chi trả, cũng là những món đồ anh thường dùng hàng ngày.
Thậm chí cả thắt lưng da anh cũng nghĩ đến, cô thích nghịch ngợm, có lẽ sẽ mua.
Duy chỉ có đồ lót nam là anh chưa từng nghĩ đến.
“… Đọc sách của em đi.”
“Không muốn đọc nữa, đọc cả tối rồi. Nhớ anh, anh nói chuyện cùng em đi.”
Sầm Tô kẹp bookmark gấp sách lại, quăng lên bệ cửa sổ, cả người lười biếng co vào trong chăn.
Cô lại nói thêm lần nữa: “Thương Quân, em nhớ anh.”
Thương Quân dùng một tay cởi cúc áo sơ mi: “Bảo em đến Hồng Kông thì em không đi, nhớ cũng phải nhịn.”
Ngừng lại một chút, cuối cùng anh vẫn hỏi: “Ngày mai đến không? Anh bảo tài xế đi đón em.”
Sầm Tô không bao giờ có thói quen đi thăm bạn trai lúc đối phương đi công tác, nhưng ai bảo anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295952/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.