Thương Quân chỉ ngầm đồng ý, không lên tiếng.
Hai tay của Sầm Tô vẫn ở sau lưng anh, dùng tay cầm của dây xích nhẹ nhàng chọc vào eo anh, ra hiệu anh nói chuyện.
“… Đừng chọc linh tinh.” Thương Quân thấp giọng nói.
Sầm Tô cười: “Anh không trả lời, chẳng phải là làm tôi lo lắng sao, sợ yêu cầu của mình quá đáng.”
Thật ra, cô nhìn ra được ánh mắt của anh đã ngầm đồng ý, nhưng vẫn muốn nghe chính miệng anh nói ra.
Cô nói: “Hai tiếng tôi cũng cảm thấy không đủ, muốn lâu thêm một chút.”
Thương Quân cúi xuống nhìn cô: “Em muốn bao lâu?”
Sầm Tô nghĩ đến buổi tối ở Bắc Kinh, lúc anh lên lầu tìm cô: “Hôm đó Giang Minh Kỳ đợi anh ở dưới lầu, không có cách nào. Hôm nay anh cũng không vội về nhà, bù lại gấp đôi thời gian hôm đó cho tôi.”
Thương Quân hỏi ngược lại: “Em chắc chắn Quả Cầu Tuyết chịu ở ngoài lâu như vậy?”
“Quả Cầu Tuyết không chịu nhưng tôi chịu, đâu có mâu thuẫn.”
“…..”
Thương Quân cười bất lực.
Quả Cầu Tuyết chạy vòng vòng thấy chán, bắt đầu vùng vẫy dây xích lao về phía trước.
Thương Quân vòng tay ra sau lưng mình: “Đưa dây xích cho tôi, để tôi dắt.”
Sầm Tô đưa tay cầm cho anh nhưng tay của cô vẫn không buông dây xích ra: “Anh dắt cùng tôi.”
Vậy là anh nắm tay cầm, cô nắm đoạn dây xích phía trước tay cầm, đi phía trước anh.
Thật ra hoàn toàn không cần anh dắt, việc đó là thừa thãi.
Nhưng Thương Quân biết, chỉ cần anh bỏ tay ra người đằng trước kia kiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295946/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.