Thương Quân liếc nhìn thân hình Quả Cầu Tuyết, không thể nào có chuyện không giữ nổi.
“Cũng không phải chó chăn cừu Đức, sao lại không giữ nổi?”
Sầm Tô nhịn cười nói: “Tôi mong manh yếu đuối lắm.”
“…..”
Cô cao gần một mét bảy, thân hình cao ráo cân đối, cả người tươi tắn rạng rỡ, ánh mắt toát ra khí chất tự nhiên, dù thế nào cũng chẳng liên quan gì đến sự mong manh yếu đuối chút nào.
Thương Quân nói: “Quả Cầu Tuyết trước mặt em mới gọi là mong manh yếu đuối.”
Sầm Tô cười, nằm sấp lên người Quả Cầu Tuyết.
Quả Cầu Tuyết không biết xảy ra chuyện gì, nó lè lưỡi ra, gương mặt mỉm cười lặng lẽ nhìn Thương Quân.
Thương Quân bê cốc hồng trà cô đặt trên bàn cho cô: “Nguội rồi không ngon nữa.”
Sầm Tô ôm Quả Cầu Tuyết vào lòng, lắc đầu, lúc này cười đến mức không thể uống trà.
Cô cười nhìn anh: “Anh không thể so sánh tôi với Quả Cầu Tuyết.”
Thương Quân đặt cốc hồng trà của cô xuống, bê cốc của mình lên nói chuyện phiếm với cô: “Thế so sánh với ai?”
“Với anh.” Sầm Tô nói, “Lúc tôi đứng cạnh anh không phải rất yếu đuối sao?”
Thương Quân bình thản nhắc nhở cô: “Lúc ở phòng sách nhà tôi chẳng thấy em yếu đuối hơn tôi chỗ nào cả.”
Nhớ lại hôm đó, hiếm khi Sầm Tô cười ngượng ngùng.
Cảnh cô giả vờ muốn hôn anh, đến bây giờ nghĩ lại vẫn khiến tim cô đập nhanh.
Thương Quân nhấp một ngụm trà, chuyển chủ đề: “Em ở lại Hồng Kông một đêm hay tối nay về Thâm Quyến?”
“Đi về.” Sầm Tô hỏi:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295945/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.