Trong lúc chờ mọi người đến, hai người đánh bài giết thời gian.
Phòng riêng yên tĩnh, thỉnh thoảng ở bên kia bàn bài vang lên tiếng của Sầm Tô: “Đợi chút, để tôi nghĩ nên ra lá nào đã.”
Sau đó là một khoảng im lặng kéo rất dài, cô nhìn chằm chằm những lá bài trong tay vắt óc suy nghĩ, thỉnh thoảng còn ngẩng lên quan sát biểu cảm của Thương Quân cố đoán xem chỗ bài còn lại trong tay anh là bài tốt hay bài xấu.
Thương Quân mỉm cười ẩn ý: “Cô không nhìn bài của mình nhìn tôi làm gì? Nhìn tôi có thể thắng à?”
Ánh mắt của Sầm Tô vẫn dừng lại trên khuôn mặt anh, mỉm cười nói: “Đây gọi là biết người biết ta, chuẩn bị kỹ càng thì chẳng thiệt gì.”
Vốn dĩ chỉ để giết thời gian, Thương Quân cũng không giục cô. Thấy cô vẫn do dự, anh dứt khoát thu bài lại sau đó úp xuống bàn, cầm cốc nước lên uống.
“Không vội, cứ từ từ suy nghĩ.” Anh nói.
Sầm Tô ung dung sắp bài, kỹ thuật của cô không giỏi lắm, Tết năm ngoái mẹ có dạy qua cô.
Lâu không động tới, chữ thầy trả hết thầy.
Giờ đừng nói kỹ thuật đánh bài, ngay cả quy tắc chơi bài cô cũng phải suy nghĩ một lát mới có thể chắc chắn.
Cách bàn bài không xa, trưởng ca phục vụ đứng trước tủ trà cũng không có việc gì làm, thỉnh thoảng đi qua rót thêm nước nóng cho hai người.
Thương Quân thường xuyên đến đây xã giao, trưởng ca phục vụ rất quen với anh. Trước đây lúc tiệc tùng đông người, muốn mời anh ngồi xuống bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295930/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.