Tin nhắn gửi đi rồi Thương Quân lại nhớ ra lát nữa không có thời gian nói chuyện phiếm.
【Tôi ở nhà cũ, buổi tối có tiệc gia đình. Nếu như cô rảnh rỗi không có việc gì làm tìm mấy quyển sách đọc đi.】
Sau khi anh trả lời “lát nữa nói tiếp” Sầm Tô đã thoát khỏi cuộc trò chuyện.
Giữa những người trưởng thành mấy chữ đó phần lớn là cách nói uyển chuyển kết thúc cuộc trò chuyện, không muốn tiếp tục nói nữa.
Không ngờ anh thật sự có việc.
Sầm Sầm:【Trong nhà không có sách.】
Thương Quân:【Bình thường cô không đọc sách?】
Sầm Sầm:【Trừ sách chuyên ngành ra những sách khác không đọc, cũng không có thời gian đọc.】
Thương Quân:【Có thời gian đều dùng để hẹn hò đúng chứ?】
Sầm Tô cười, lần này đến lượt cô không biết nói gì.
Cô nhanh chóng chuyển chủ đề:【Anh có list sách nào không? Giới thiệu cho tôi mấy quyển.】
Nửa năm tới ngoại trừ việc ở cùng bà ngoại ra thì cô cũng không định hẹn hò, sách đối với cô mà nói thật sự sẽ trở thành vật dụng cần thiết.
Thương Quân mở ghi chú ra, chụp màn hình những quyển sách mình đã đọc mỗi tháng.
Đang chụp màn hình cửa phòng làm việc bỗng từ bên trong mở ra, anh và ông nội đều bị dọa.
Ngoài cửa có người đứng, ông cụ bị dọa sợ, vuốt ngực một lúc rồi mới nói: “Con đứng lì ở cửa không nói tiếng nào làm gì? Càng ngày càng giống Thương Uẩn!”
Thương Quân: “…..”
Họa từ trên trời rơi xuống.
Anh chụp màn hình mấy ảnh gửi cho Sầm Tô.
Sầm Tô mở ra xem, không ngờ anh lại có thói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295929/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.