Tôi quay sang nhìn Lưu Duệ, thấy con bé vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngây thơ "không biết gì". Bất lực, tôi đành phải đẩy nhẹ Lưu Duệ xích sang bên phải, chừa ra một chỗ trống rồi ra hiệu cho Tạ Cầm Vũ ngồi xuống.
An tọa xong, Tạ Cầm Vũ ngả người ra sau lưng ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, tuyệt nhiên không nói thêm lời nào. Lưu Duệ bên cạnh cũng im lặng, tay vẫn lơ đãng nghịch chiếc lá khô.
Tôi huých tay Lưu Duệ mấy lần mà nó vẫn lì lợm không chịu mở miệng. Không chịu nổi bầu không khí trầm mặc ngột ngạt này, tôi đành giả vờ ho khan hai tiếng rồi lên tiếng trước:
"Các cậu lên kế hoạch đầy đủ hết rồi à?"
Tạ Cầm Vũ lúc này mới hơi hé mắt, đáp nhát gừng:
"Chiến lược tác chiến là chuyên môn của anh Hạo và mọi người."
Tôi liếc nhìn cánh tay phải gầy guộc, lớp da bọc sát lấy xương của cậu ấy, trong lòng chợt trào lên một nỗi lo lắng bất lực:
"Nhưng mà... cậu vẫn đang là bệnh nhân đấy."
Tạ Cầm Vũ ngồi thẳng dậy, quay sang nhìn tôi, giọng điệu cố tỏ ra nhẹ nhàng:
"Tôi hồi phục tốt lắm."
"Dù cậu có hồi phục tốt đến đâu thì chuyện này vẫn là đang mạo hiểm tính mạng mà."
Tạ Cầm Vũ cúi đầu, trầm ngâm một lát rồi mới nghiêm túc nói:
"Có người đang chờ chúng ta đến cứu. Tôi đã hứa với cô bé ấy, bảo em ấy phải cố gắng cầm cự, nhất định sẽ có người đến giúp."
Tôi nhìn chằm chằm vào ánh mắt bình thản của Tạ Cầm Vũ, cố gắng tìm kiếm điều gì đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/food-blogger-vo-dich-thoi-mat-the/5291723/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.