Lúc này, Tạ Cầm Vũ bật đèn pha, nháy theo tín hiệu: Hai ngắn, một dài, một ngắn.
Người trong chòi bảo vệ lập tức bước ra, đứng trước cổng lớn dùng ống nhòm quan sát kỹ biển số xe và người lái. Phản ứng của họ rất nhanh, chỉ một lát sau, ngay trước cổng đã tụ tập hơn chục người, ai nấy đều lăm lăm vũ khí thô sơ trong tay.
"Chuyện... chuyện gì vậy?" Tôi bất an hỏi, tay vô thức nắm chặt lấy tay Lưu Duệ.
Tạ Cầm Vũ nhìn qua gương chiếu hậu, giọng bình thản giải thích:
"Trước khi rời đi, tôi đã âm thầm dặn họ, nếu tôi không quay lại sau ba ngày thì phải đổi tín hiệu nhận dạng. Họ chỉ đang cảnh giác thôi."
Anh dừng xe lại, dặn chúng tôi ngồi yên trong xe rồi một mình mở cửa bước về phía cổng.
Người bên trong cổng nhận ra anh, có người còn vui mừng nhảy cẫng lên, vẫy tay rối rít. Không rõ họ trao đổi những gì, nhưng chỉ một lát sau, cánh cổng sắt nặng nề từ từ mở ra. Tạ Cầm Vũ quay lại xe, đưa chúng tôi tiến vào bên trong khu vực an toàn.
Chính giữa cổng lớn là một dãy phòng thí nghiệm thấp tầng, phía sau là khu ký túc xá nhân viên và một nhà kho lớn. Phần diện tích còn lại đều là nhà kính và ruộng rau, khắp nơi trải dài một màu xanh mướt mắt – thứ màu sắc của sự sống mà lâu lắm rồi tôi mới được thấy.
Chẳng trách lúc tôi định gói ghém hạt giống rau đem theo lại bị Tạ Cầm Vũ ngăn lại. Hóa ra anh đã chuẩn bị cả một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/food-blogger-vo-dich-thoi-mat-the/5291722/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.