"Tôi đã vào nhà vệ sinh an toàn rồi, sao các cô vẫn chưa đi vậy?"
Giọng của Tạ Cầm Vũ vọng ra từ bên trong, nghe đầy vẻ tủi thân và xấu hổ. Lưu Duệ còn chưa chịu buông tha, cố tình nói vọng vào trêu chọc:
"Để tôi vào giúp cậu nhé?"
Tôi vội vàng kéo tay Lưu Duệ lôi xuống lầu:
"Thôi đừng trêu anh ấy nữa, người ta giờ đã đủ thảm rồi."
Lưu Duệ quay sang nhìn tôi với ánh mắt đầy oán trách đượm vẻ "cung đấu":
"Người lại bênh Tạ Cầm Vũ mà mắng thiếp. Người không còn yêu thiếp nữa rồi! Sao lúc nào cũng mắng tôi thế hả?"
Cậu ấy ôm ngực, làm ra vẻ đau khổ tột cùng:
"Người thật sự thay lòng đổi dạ rồi, tim thiếp đau quá!"
Tôi bất lực xoa đầu cô bạn thân dở hơi này. Không hổ là Lưu Duệ, dù trong hoàn cảnh bi đát nào cũng tìm được trò vui để chọc cười.
Ngồi xuống bàn ăn, tôi vừa ăn vừa kể lại cho Lưu Duệ nghe về hành vi tàn nhẫn của Trương Thành Mẫn. Cậu ấy nghe xong liền cắn chặt môi, mặt tái đi:
"May mà lúc đó mày ngăn tao lại, nếu không có khi tao đã bị bọn chúng đem làm mồi nhử cho đám thây ma rồi."
"Không đâu, mày là bác sĩ tương lai mà...""Đúng vậy, mày bây giờ chính là nguồn tài nguyên hiếm có đấy."
Nghĩ đến tiếng cười man rợ của Trương Thành Mẫn khi gã biết được ở đây có hai người phụ nữ, tôi không khỏi rùng mình ớn lạnh. Chỉ riêng việc đại dịch thây ma bùng phát cũng chưa từng khiến tôi sợ hãi đến mức này. Ngược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/food-blogger-vo-dich-thoi-mat-the/5291718/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.