Lưu Duệ đi phía sau sốt ruột đến mức chỉ muốn lao lên bịt miệng anh lại bằng băng dính, nhưng ngặt nỗi trên lưng đang đeo ba lô nặng trịch nên chẳng thể nào đuổi kịp bước chân phăm phăm của Phùng Hạo.
Cầu thang u tối lập tức tràn ngập tiếng cười nói ồn ào, xua tan đi sự u ám chết chóc. Tôi đi bên cạnh cũng bật cười đến chảy cả nước mắt. Trong khoảnh khắc này, nhìn những người bạn quanh mình, tôi chợt thấy lòng nhẹ nhõm vô cùng. Mọi người đều còn sống, thật tốt quá.
Sau khi đặt Tạ Cầm Vũ nằm yên vị trên giường, Lưu Duệ liền hăng hái dẫn Phùng Hạo đi một vòng xem xét cấu trúc căn hộ để bố trí phòng thủ. Trong phòng ngủ lúc này chỉ còn lại tôi và Tạ Cầm Vũ.
Anh nằm trên giường, tiếp tục nhắm nghiền mắt giả vờ chết. Tôi buồn cười kéo nhẹ tay áo anh:
"Không phải cậu kêu đói sao? Muốn ăn gì nào?"
Tạ Cầm Vũ lập tức mở mắt, đáp lại bằng giọng đầy ngạc nhiên pha lẫn vui mừng:
"Thật sự được chọn món hả? Vậy tôi muốn ăn..."
Tôi bật cười, tàn nhẫn ngắt lời anh:
"Không được chọn đâu nha. Cậu làm gì có quyền lựa chọn."
Anh thở dài một hơi thườn thượt, vẻ mặt đầy cam chịu. Rõ ràng là cô đang cố tình trả thù tôi chuyện ban nãy chứ gì.
Tôi đứng dậy, kéo rèm cửa sổ lại cho kín đáo rồi quay sang điều chỉnh độ cao của gối để anh nằm thoải mái hơn. Trước khi rời khỏi phòng, tôi ngoái đầu lại dặn dò:
"Đừng có tự ý tăng tốc độ truyền dịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/food-blogger-vo-dich-thoi-mat-the/5291717/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.