"Chẳng lẽ... tận thế thật sự đến rồi sao?"
Lưu Duệ nghẹn ngào, giọng lạc đi:
"Tao sợ quá Hạ Hạ ơi... Giờ bọn mình phải làm sao đây?"
Cậu ấy hùng hổ đưa tay quệt nước mắt, cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng đôi vai vẫn run rẩy. Còn tôi, đứng trước cơn khủng hoảng ập đến quá bất ngờ này, phương hướng cũng hoàn toàn đánh mất, chẳng biết phải tìm lời nào để an ủi bạn mình.
Tôi sốt ruột cầm điện thoại, ngón tay điên cuồng bấm nút làm mới, nhưng màn hình vẫn trơ ra dòng chữ lạnh lùng: Mạng đã ngắt kết nối.
Ngoại trừ những gì đang diễn ra ngay trong khu dân cư này, chúng tôi hoàn toàn mù tịt về tình hình bên ngoài. Tôi lấy ra một chiếc ống nhòm, cùng Lưu Duệ nấp kín sau rèm cửa sổ, lo lắng dõi theo từng biến động bên dưới.
Chẳng biết từ lúc nào, trời đã bắt đầu sầm tối. Kim đồng hồ chỉ đúng 6 giờ chiều.
Mặt trời như một quả cầu lửa nghiêng nghiêng treo lơ lửng nơi cuối chân trời. Ánh nắng tàn dư cuối ngày trải dài xuống mặt hồ nhân tạo dưới sân, nhuộm lên làn nước những vệt sáng lấp loáng ánh bạc.
Bên cạnh hồ, cây quế hoa đã bắt đầu trổ những nụ vàng nhạt li ti. Gió nhẹ lướt qua, làm cành lá khẽ đung đưa, xào xạc nhè nhẹ.
Một khung cảnh yên bình đến lạ, tưởng chừng như hệt những ngày tháng bình thường trước kia. Nếu như... không có những bóng người vật vờ bên dưới. Những kẻ đã từng là con người.
Không rõ từ lúc nào, âm thanh hỗn loạn trong khu dân cư đã lắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/food-blogger-vo-dich-thoi-mat-the/5291704/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.