Sau khi đại dịch xác sống bùng phát, tôi kiên định giữ vững một niềm tin sắt đá: thà chết rục trong nhà còn hơn bước ra đường để rồi bỏ mạng oan uổng. Vì thế, tôi đã biến căn hộ của mình thành một pháo đài cố thủ.
Thế nhưng, đời nào có ai ngờ, lại có kẻ dám cả gan mò đến tận nhà tôi để trộm cướp. Muốn lấy đồ của bà đây à? Nằm mơ giữa ban ngày đi!
…
Mọi chuyện bắt đầu từ khi ba mẹ tôi được cảnh sát chính thức thông báo mất tích. Tôi quyết định bán sạch số cổ phần đang nắm giữ. Khi trong tay đột nhiên cầm tới ba mươi triệu tiền mặt, đám họ hàng xa bắn đại bác không tới – những kẻ chưa từng gặp mặt bao giờ – liền lũ lượt kéo đến như kên kên thấy xác thối.
Miệng bọn họ thì thốt ra toàn lời thương xót, đạo lý, nhưng trong ánh mắt láo liên kia chỉ rặt những toan tính và tham lam.
Tôi chịu đựng hết nổi cái đám giả tạo ấy, liền dọn đến một căn hộ dạng thông tầng (duplex) rộng 340 mét vuông nằm ở vùng ven thành phố lân cận. Căn hộ này được chia làm hai tầng riêng biệt. Tầng dưới là không gian sinh hoạt tiện nghi, còn tầng trên bao gồm hai phòng ngủ và một sân vườn trên mái rộng gần 100 mét vuông.
Một lý do tiên quyết khiến tôi xuống tiền mua căn hộ này, chính là vì tôi có thể thỏa thích trồng rau.
Là một food blogger chuyên nghiệp đúng nghĩa, đương nhiên tôi không thể đứng ngoài vòng xoáy cạnh tranh khốc liệt của ngành này. Chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/food-blogger-vo-dich-thoi-mat-the/5291703/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.