Chờ thêm mười phút nữa thì Nguyên về, anh bước xuống xe, điều đầu tiên làm là nhấc bổng Ngọc lên, ấp cô trong tấm áo dài rộng của mình. Ngọc chao đảo trong vòng tay anh như sắp ngã, nhưng cô biết rằng người đàn ông này sẽ không để cho mình ngã.
– Sao đứng ngoài lạnh thế này? Mũi em đỏ hết lên rồi kìa.
– Ở trong nhà không thoải mái.
Thấy vợ nói như vậy, sắc mặt Nguyên ngay lập tức trầm xuống. Anh đặt cô xuống đất, gặng hỏi:
– Ở trong nhà có em nói gì em à?
– Em xoay sở được. Nhưng mà ban nãy mợ Hạnh mẹ Vân Anh đến đây, nghe bà ấy nói, hình như bức ảnh gửi cho ông nội do một người khác làm.
– Ngọc, Vân Anh hại em, ganh tị với em. Em không cần tìm lý do để bào chữa cho cô ấy nữa.
Nguyên cắt ngang lời cô.
– Nhưng nếu Vân Anh không có tội thật thì sao? Chúng ta làm như thế khác nào… khác nào dồn một người vô tội vào chỗ chết chứ?
Ngọc vẫn dứt khoát không buông, Nguyên hiểu rồi một ngày chưa biết được chân tướng, cô vẫn sẽ cứ tự trách mình như thế này. Anh chỉ đành hỏi tường tận những việc xảy ra hôm nay. Ngọc kể lại cho chồng từng sự việc một, từ cách mợ Hạnh đến, cho đến lúc bà ta lỡ lời trong hoang mang.
– Em nghi ngờ ai?
Khi hai người ra một góc khuất, Nguyên chợt hỏi. Cô nhìn anh, cẩn thận dè dặt nói ra một cái tên:
– Có phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ep-hon-lay-chong-tan-tat/2487409/chuong-34.html