– Cậu sao thế? Sao mặt nghệt như vậy?
Cùng lúc này, Nguyên đang ở bãi đậu xe của một tòa nhà. Sau một ngày vừa lo chuyện công ty, vừa phải nhờ người tìm manh mối liên quan đến vụ án, đôi mắt tinh anh của Nguyên đã bớt sắc bén đi vài phần. Anh phải éo mình vực dậy tinh thần, vì chẳng còn lâu nữa là đến ngày hai bên phải lên tòa.
– Không sao, cậu nói gì ấy nhỉ?
Tuấn Kiệt nói liến thoắng:
– Tôi nói là ván này chúng ta thắng chắc rồi. Bà Duyên kia đúng là tình nhân của gã Đạt, dựa theo lời Vân Anh thì bà ta đã nhờ người tình làm việc gì đó có thể kiếm được rất nhiều tiền. Chúng tôi điều tra tiếp, thì thấy được mấy cọc tiền mặt còn chưa tiêu hết trong nhà bà ấy. Cậu đoán tiếp theo như thế nào?
– Kiểm tra dấu vân tay, số seri, có thể biết được ai là người đưa cho bà ta. Chỉ cần có một chút manh mối liên quan đến Tùng là có thể làm bằng chứng.
– Thông minh lắm, không hổ danh là bạn của cảnh sát trưởng như tôi đó.
– Mệt ông quá, để người trong đội biết ông liên quan đến vụ này thì mệt đấy.
Tuấn Kiệt làu nhàu mãi không thôi:
– Ai quy định công an không được tham gia mấy vụ liên quan đến người thân của mình chứ. Vì tôi là công an tôi mới có năng lực bảo vệ mọi người, hiểu không?
– Chờ tôi một chút.
Nguyên rút chiếc điện thoại vừa đổ chuông ở trong túi áo ra, chỉ thấy hai chữ ÔNG NỘI in đậm trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ep-hon-lay-chong-tan-tat/2487392/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.