-"Bây giờ là cha mày đang nói chuyện với mày đó, mày bị câm sao? À mà ...cũng đúng mày là con của người đàn bà đó nên cả đời cứ câm miệng lại như ả, sống nhịn nhục vào rồi chết đi trong cô đơn quạnh quẽ..."
-"Mày cũng đừng hòng có được một phần tài sản nào của tao. Đứa con như mày chỉ khiến tao xấu hổ và nhục nhã."
Ánh mắt Lâm Thành khẽ động, anh ngước đôi mắt đang giận dữ mà nhìn vào người cha thực dụng trước mắt, một kẻ vì tiền mà sống, nô lệ của đồng tiền và quyền lực không xứng đáng là một người cha lại đang không ngừng chửi mắng mình.
Bằng những lời kẽ xúc phạm nhất bằng những âm thanh tục tĩu nhạo báng, chê bai cùng sự sĩ nhục.
Đúng là Lâm Thành đã quen với sự coi thường và những lời lẽ xúc phạm từ bé đến lớn,nhưng anh ta bây giờ đã khác lúc nhỏ. Không còn là cậu bé nhỏ chỉ biết im lặng chịu đựng những trận đòn roi từ cha và mẹ kế.
Anh ta có lòng tự trọng rất cao, anh ta bây giờ không còn phải sống dựa vào ai, anh ta cũng có sự nghiệp riêng của mình, không nhất thiết phải nhẫn nhịn người đàn ông đang buông lời mắng nhiếc... Sự lơ đi này chỉ là đang coi thường ông ta, vì ông ta không xứng đang để anh phải tức giận....
-"Mày đang nhìn cha mày kiểu gì đấy?"
-"Nếu không có tao mày nghĩ có thể có ngày hôm nay sao?"
-"Mày chỉ là con chó của ông già kia thôi đừng tưởng mình là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ep-hon-cung-tong-tai-ac-ma/2943073/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.