Nghe anh nói thế cô vừa ngước nói lên vừa ăn
" …ông nhàm ế nhôi ợ phí nhượng hức anh ừa nhạp" ( Không làm thế tôi sợ phí lượng thức ăn vừa nạp)
" Cô có biết phép lịch sự trên bàn ăn không hả? "
Hắn quát cô, hắn thực sự là đang tức giận. Không tức sao được khi hắn là người rất khó ở
" Đối với anh thì dùng phép lịch sự chỉ thêm phí phạm mà thôi" Cô biểu môi, nhún vai trả lời
“Cô…”
“Cô cô gì mà cô. Tôi ăn no rồi, mời! anh dùng bữa ngon miệng”
Cô đứng dậy nói với anh với vẻ mặt ngây thơ vô số tội, nói xong cô quay lưng tung tăng bỏ lên lầu, không thèm quan tâm đến ngọn núi lửa sắp phun trào kia, cái ly vô tội trên ly anh sắp tan nát vì anh, xung quanh thì mọi người chỉ biết tìm nơi trốn xa nhất ngọn núi lửa đó, chẳng ai dại mà lại gần nếu không muốn nạp mạng
* Choang *
Hắn ném li rượu xuống sàn nhà, mảnh vỡ của ly và rượu văng ra khắp sàn nhà, mọi người ai nấy im phăng phắc đến thởanhj còn không dám chỉ biết cúi đầu xuống đất. Trước giờ chưa ai có gan nói chuyện với anh như vậy, cô đúng là ăn phải gan hùm mới dám làm vậy
" Lát nữa đem cho tôi ly cà phê lên thư phòng"
" Thiếu gia, cậu không dùng bữa sao?" Ninh quản gia hỏi
" Dọn xuống đi, hết hứng rồi"
Nói xong anh quay lên thư phòng, vừa rồi cô trên lầu nghe tiếng đồ vỡ cũng muốn xuống xem có phải do họa mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ep-ga-cho-co-tong/930455/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.