Lục Cẩn Y lúc này vẫn còn rất mạnh miệng đe doạ Vương Tiêu Thất với một hi vọng mong manh rằng anh sẽ không làm gì cô. Cô đúng là rất yêu anh, rất muốn trở thành người phụ nữ của anh, nhưng tất cả điều đó đều chỉ gói gọn trong hai chữ 'đã từng'. Chứ còn bây giờ đây, Lục Cẩn Y cô chỉ mong được giải thoát để thoải mái sống một cuộc sống thật nhẹ nhàng, không ràng buộc, không yêu, không hận. Hệt như ít ngày qua cô đã sống ở khu tập thể kia vậy.
"Cô muốn đe dọa tôi?" Vương Tiêu Thất đen mặt khi Lục Cẩn Y cứ liên tục ngăn cản không cho anh làm chuyện đó với cô. "Cô muốn giữ lần đầu của cô cho cái tên đàn ông đó phải không? Đúng là loại đàn bà không biết xấu hổ." Vương Tiêu Thất căm hận nói, vừa nói vừa bóp chặt tay hơn.
Lục Cẩn Y bị anh bóp chặt, cánh tay cô rất đau, rất khó chịu. Nhưng cô đã quen với cái cảm giác này từ lâu rồi. Tới nỗi cơ thể trở nên vô cùng lì đòn.
"Anh muốn nghĩ sao cũng được. Nhưng đừng nói tôi là loại không biết xấu hổ bởi người không biết xấu hổ chính là anh đấy! Lúc trước anh ngày đêm qua lại với Tố Ái Nhi, mỗi lần đi gặp cô ta đều muốn khoe ân ái với tôi. Bây giờ tôi đồng ý ly hôn anh rồi đấy! Sao anh không đường đường chính chính mà đến bên cô ta đi. Cho cô ta một cái danh phận đàng hoàng, không phải đúng ý anh quá rồi còn gì?" Lục Cẩn Y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-thua-roi-xin-phep-duoc-buong-tay/2813103/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.