Mùa đông năm ấy, kể từ hắn đi, cô cũng đã vào lớp 11 sau một kỳ nghỉ hè buồn bã mà không có hắn.
Năm ấy, phải nhìn người ta tay trong tay, nhìn cái ôm mà mình thèm khát. Những cặp tình nhân trao cho nhau những nụ hôn ngọt, cùng những món quà thật ý nghĩa. Nhưng cô và hắn chỉ có thể nhìn nhau qua màn hình điện thoại, chỉ là những dòng tin nhắn yêu thương vỡ òa.
Vì trái múi giờ nên họ chỉ có thể nhắn vài dòng cảm xúc nhung nhớ, đó là Noel đầu tiên họ không ở cạnh nhau. Năm ngoái là vào Noel mà họ gặp nhau, nhưng chưa là gì với nhau cả.
"Mộc Hân lại đây đi! Cậu thích chiếc khăn này không? Tớ tặng cậu nhé! "_Yến Vy vui vẻ kéo tay cô đến một cửa hàng nhỏ trong trung tâm thương mại, lấy chiếc khăn len choàng qua cổ cô. Năm nay mùa đông khá lạnh, trời còn đổ mưa nữa.
Mộc Hân nhìn chiếc khăn len choàng cổ màu hồng, mỉm cười ưng ý. Cô chợt nhớ chiếc khăn len mà mình đan tặng cho Gia Hào không biết là hắn có mang nó không nữa, bên đấy tuyết phủ đầy lạnh lắm.
"Cảm ơn cậu nha! Mình thích lắm! "
Lâm Khải từ sau đi tới ôm lấy eo nhỏ của Yến Vy, đưa tới trước mặt cô nàng một ly sữa nóng ân cần bảo:"Bé yêu, lạnh lắm em uống thử sữa nóng đi cho ấm cổ."
"À... Cảm ơn! "_Yến Vy vẫn rất khách sáo với Lâm Khải. Cô nàng vẫn không quen được việc Lâm Khải là bạn trai của mình.
Dù cho cậu ta vào nhà cô nàng ở,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-thua-ban-than-anh-roi/1816346/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.