"Gia Linh! Đây chính là Gia Linh em gái của con mà!"
"Mẹ à... Gia Linh đã chết lâu lắm rồi! Em ấy chết rồi! "
Gia Hào ôm lấy Mộc Hân thật chặt trong lòng, đau đớn nhìn mẹ mình, hắn phải gào lên cho bà thức tỉnh.
Mộc Hân giật mình nhìn người phụ nữ đáng thương trước mắt, bà ấy đã mất con, còn cô mất đi mẹ. Nhưng ít ra bà ấy vẫn còn hạnh phúc và may mắn hơn cô rất nhiều lần, bà ấy vẫn còn chồng và con trai.
Lúc này ông Đinh trong phòng không thấy vợ nằm trên giường cùng mình vội chạy đi tìm bà, ông đến phòng khách nơi có đèn điện mở sáng trưng. Nghe con trai hét lên và vợ mình đứng đơ ra tại chỗ ông vội ông lấy bà vỗ về:
"Lệ Tiên, con bé không phải! Con bé không phải Gia Linh đâu! Chúng ta về phòng đi em! "
Bà Đinh luyến tiếc nhìn Mộc Hân, bà vẫn kích động lắm không thể nào ngừng nghi ngờ cô là con gái đã mất của mình. Ông Đinh ôm lấy bà ông lòng, dụ dỗ bên tai dìu bà về phòng với mình.
Mộc Hân ngước mắt lên nhìn Gia Hào, cô hơi tò mò về người con gái mà sáng giờ cứ bị nhầm là cô kia:"Gia Hào, Gia Linh là ai vậy anh? "
Gia Hào nhìn cô, hắn nắm tay cô rời khỏi phòng khách, vừa đi vừa trò chuyện:"Gia Linh là em gái sinh đôi với anh, nhưng em ấy lại có một cái vết son trên gáy tựa như em. Em biết không ban đầu gặp em, nhìn đôi mắt em rất giống em ấy. Ngày mai anh sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-thua-ban-than-anh-roi/1816341/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.