"A!... "
Tất cả mọi người sững sờ khi nhìn Duy Hạ té nằm xuống đất, đầu bị chảy máu. Mộc Hân định bước lên đỡ cô ta dậy thì Duy Hạ lại làm ra sự hốt hoảng xua tay:
"Đừng... Đừng lại gần! Mộc Hân... Chị đã bảo là chị không cố ý chia cắt em và Phúc An mà, sao em không tin chị? Bọn chị là bạn thì thân mật cũng bình thường. Chia tay cũng là em tự nói, sao lại đổ cho chị chứ? "
"Duy Hạ chị nói cái gì vậy? "_Mộc Hân ngớ người ra, chẳng lẽ Duy Hạ bị đập đầu mà hóa ngu sao?
Không phải, là chị ta đang diễn trò, có mọi người ở đây nên chị ta muốn hại cô mà. Mộc Hân cười nhạt khinh thường một cái cho sự hèn hạ, đáng thương của Duy Hạ.
Nhưng nụ cười ấy lại khiến ai kia hiểu lầm cô thêm. Phúc An cứ ngỡ cô bị bắt nạt nên chạy đi tìm, nào ngờ mở cửa ra thấy cô đẩy Duy Hạ như thế, trên mặt Duy Hạ đầy những dấu tay. Anh không muốn tin đó là sự thật, nhưng mà nụ cười kia của cô đã nói cho anh biết tất cả.
Phúc An đi lại, kéo tay Mộc Hân khiến cô xoay người đối diện anh. Nhưng cô chưa kịp đứng vững thì đã bị anh tát cho loạng choạn. Chát...
"Mộc Hân anh không ngờ em là người như thế! Tại sao em lại hành hạ Duy Hạ như vậy chứ? Anh đã luôn nghĩ tốt cho em, nghĩ là vì em quá yêu anh mà hành sự như thế. Không ngờ sự đố kỵ của em lớn dường ấy, em thật làm anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-thua-ban-than-anh-roi/153773/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.